逃愁

宋代 刘克庄
年饥未可倾家酿,昼短真当秉烛游。 中国醉乡隔万里,岂无寸地可逃愁。
nián wèi qīng jiā niàng   zhòu duǎn zhēn dāng bǐng zhú yóu
zhōng guó zuì xiāng wàn   cùn táo chóu