摊破江城子

宋代 程垓
娟娟霜月又侵门。对黄昏。怯黄昏。愁把梅花,独自泛清尊。酒又难禁花又恼,漏声远,一更更,总断魂。 断魂。断魂。不堪闻。被半温。香半温。睡也睡也,睡不稳、谁与温存。只有床前、红独伴啼痕。一夜无眠连晓角,人瘦也,比梅花,瘦几分。
juān juān shuāng yuè yòu qīn mén duì huáng hūn qiè huáng hūn chóu méi huā   fàn qīng zūn jiǔ yòu nán jìn huā yòu nǎo   lòu shēng yuǎn   gēng gèng   zǒng duàn hún
duàn hún duàn hún kān wén bèi bàn wēn xiāng bàn wēn shuì shuì   shuì wěn shuí wēn cún zhǐ yǒu chuáng qián hóng bàn hén mián lián xiǎo jiǎo   rén shòu   méi huā   shòu fēn