攤破江城子

宋代 程垓
娟娟霜月又侵門。對黃昏。怯黃昏。愁把梅花,獨自泛清尊。酒又難禁花又惱,漏聲遠,一更更,總斷魂。 斷魂。斷魂。不堪聞。被半溫。香半溫。睡也睡也,睡不穩、誰與溫存。只有床前、紅獨伴啼痕。一夜無眠連曉角,人瘦也,比梅花,瘦幾分。
juān juān shuāng yuè yòu qīn mén duì huáng hūn qiè huáng hūn chóu méi huā   fàn qīng zūn jiǔ yòu nán jìn huā yòu nǎo   lòu shēng yuǎn   gēng gèng   zǒng duàn hún
duàn hún duàn hún kān wén bèi bàn wēn xiāng bàn wēn shuì shuì   shuì wěn shuí wēn cún zhǐ yǒu chuáng qián hóng bàn hén mián lián xiǎo jiǎo   rén shòu   méi huā   shòu fēn