螳螂

宋代 刘敞
玄蝉无所营,风露正凄清。执翳机何密,当车勇自轻。 将迷黄雀患,已变玉琴声。得丧还相召,南华所以惊。
xuán chán suǒ yíng   fēng zhèng qīng zhí   dāng chē yǒng qīng
jiāng huáng què huàn   biàn qín shēng de sàng hái xiāng zhào   nán huá suǒ jīng