螳螂

宋代 劉敞
玄蟬無所營,風露正淒清。執翳機何密,當車勇自輕。 將迷黃雀患,已變玉琴聲。得喪還相召,南華所以驚。
xuán chán suǒ yíng   fēng zhèng qīng zhí   dāng chē yǒng qīng
jiāng huáng què huàn   biàn qín shēng de sàng hái xiāng zhào   nán huá suǒ jīng