唐故江南西道观察使中大夫洪州刺史兼御史中丞上柱国赐紫金鱼袋赠左散骑常侍太原王公神道碑铭附诗

唐代 韩愈
生人之治,本乎斯文。有事其末,而忘其源。切近昧陋,道由是堙。 有志其本,而泥古陈。当用而迂,乖戾不伸。较是二者,其过也均。 其美王公,志儒之本,达士之经。秩秩而积,涵涵而停。 韡为华英,不矜不盈。孰播其馨?孰发其明?介然而居,士友以倾。 敷文帝阶,擢列侍从。以忠远名,有直有讽。辨遏坚恳,巨邪不用。 秀出班行,乃动帝目。帝省竭心,恩顾日渥。翔于郎署,鶱于禁密。 发帝之令,简古而蔚。不比于权,以直友冤。敲撼挫揠,竟遭斥奔。 久淹于外,历守大藩。所至极思,必悉利病。萎枯以膏,燠旸以醒。 坦之敞之,必绝其径。浚之咏之,使安其泳。帝思其文,复命掌诰。 公潜谓人:「此职宜少,岂无凋郡,庸以自效。」上藉其实,俾统于洪。 逋滞攸除,奸讹革风。祛蔽于目,释负于躬。方乎所部,禁绝浮屠。 风雨顺易,粳稻盈畴。人得其所,乃恬乃讴。化成有代,思以息劳。 虚位而俟,奄忽滔滔。维德维绩,志于斯石,日远弥高。
shēng rén zhī zhì   běn wén yǒu shì   ér wàng yuán qiè jìn mèi lòu   dào yóu shì yīn
yǒu zhì běn   ér chén dāng yòng ér   guāi shēn jiào shì èr zhě   guò jūn
měi wáng gōng   zhì zhī běn   shì zhī jīng zhì zhì ér   hán hán ér tíng
wěi wèi huā yīng   jīn yíng shú xīn   shú míng   jiè rán ér   shì yǒu qīng
wén jiē   zhuó liè shì cóng zhōng yuǎn míng   yǒu zhí yǒu fěng biàn è jiān kěn   xié yòng
xiù chū bān háng   nǎi dòng shěng jié xīn   ēn xiáng láng shǔ   xiān jìn
zhī lìng   jiǎn ér wèi quán   zhí yǒu yuān qiāo hàn cuò   jìng zāo chì bēn
jiǔ yān wài   shǒu fān suǒ zhì   bìng wěi gāo   yáng xǐng
tǎn zhī chǎng zhī   jué jìng jùn zhī yǒng zhī   shǐ 使 ān yǒng wén   mìng zhǎng gào
gōng qián wèi rén   :「 zhí shǎo   diāo jùn   yōng xiào 。」 shàng shí   tǒng hóng
zhì yōu chú   jiān é fēng   shì gōng fāng suǒ   jìn jué
fēng shùn   jīng dào yíng chóu rén de suǒ   nǎi tián nǎi ōu huà chéng yǒu dài   láo
wèi ér   yǎn tāo tāo wéi wéi   zhì shí   yuǎn gāo