唐多令 衰草和穗平

清代 王鹏运
难刬是愁根,连天没烧痕。漫萋萋、回首青门。陌上铜驼如解语,定相向、怨王孙。 别恨共谁论,凭高空断魂。更无烦、腊鼓催春。不见潜行悲杜老,曲江上、几声吞。
nán chǎn shì chóu gēn   lián tiān méi shāo hén màn huí shǒu qīng mén shàng tóng tuó jiě dìng xiāng xiàng   yuàn wáng sūn          
bié hèn gòng shuí lùn   píng gāo kōng duàn hún gèng fán cuī chūn jiàn qián xíng bēi lǎo jiāng shàng   shēng tūn