唐多令 衰草和穗平

清代 王鵬運
難剗是愁根,連天沒燒痕。漫萋萋、回首青門。陌上銅駝如解語,定相向、怨王孫。 別恨共誰論,憑高空斷魂。更無煩、臘鼓催春。不見潛行悲杜老,曲江上、幾聲吞。
nán chǎn shì chóu gēn   lián tiān méi shāo hén màn huí shǒu qīng mén shàng tóng tuó jiě dìng xiāng xiàng   yuàn wáng sūn          
bié hèn gòng shuí lùn   píng gāo kōng duàn hún gèng fán cuī chūn jiàn qián xíng bēi lǎo jiāng shàng   shēng tūn