唐多令 其四 寒夜
斜月射回廊,无凭更漏长。笑归来、反是他乡。昨夜绣衾浑似水,应不为,五更霜。
一事恁凄凉,朝来断客肠。待相逢、说向萧娘。蜡烛成灰犹不了,原化作,泪千行。
xié
斜
yuè
月
shè
射
huí
回
láng
廊
,
wú
无
píng
凭
gēng
更
lòu
漏
zhǎng
长
xiào
。
guī
笑
lái
归
fǎn
来
shì
、
tā
反
xiāng
是
zuó
他
yè
乡
xiù
。
qīn
昨
hún
夜
sì
绣
shuǐ
衾
yīng
浑
bù
似
wéi
水
,
wǔ
应
gēng
不
shuāng
为
,
五
更
霜
。
yī
一
shì
事
nèn
恁
qī
凄
liáng
凉
,
zhāo
朝
lái
来
duàn
断
kè
客
cháng
肠
dài
。
xiāng
待
féng
相
shuō
逢
xiàng
、
xiāo
说
niáng
向
là
萧
zhú
娘
chéng
。
huī
蜡
yóu
烛
bù
成
liǎo
灰
yuán
犹
huà
不
zuò
了
,
lèi
原
qiān
化
xíng
作
,
泪
千
行
。