唐多令 孤馆

明代 宋琬
窗外雨澌澌,凉飙戛竹枝。赖征鸿、唤起魂痴。安得波斯千里镜,重照见、晓妆时。 孤馆被秋欺。啼螀搅梦思。写离愁、空费乌丝。纵有金针五色线,穿不起、泪珠儿。
chuāng wài   liáng biāo jiá zhú zhī lài zhēng hóng 鸿 huàn hún chī ān qiān jìng   zhòng zhào jiàn xiǎo zhuāng shí
guǎn bèi qiū jiāng jiǎo mèng xiě chóu kōng fèi zòng yǒu jīn zhēn xiàn 线   chuān 穿 lèi zhū ér