唐多令 孤館

明代 宋琬
窗外雨澌澌,涼飆戛竹枝。賴征鴻、喚起魂痴。安得波斯千里鏡,重照見、曉妝時。 孤館被秋欺。啼螿攪夢思。寫離愁、空費烏絲。縱有金針五色線,穿不起、淚珠兒。
chuāng wài   liáng biāo jiá zhú zhī lài zhēng hóng huàn hún chī ān qiān jìng   zhòng zhào jiàn xiǎo zhuāng shí
guǎn bèi qiū jiāng jiǎo mèng xiě chóu kōng fèi zòng yǒu jīn zhēn xiàn   chuān 穿 lèi zhū ér