唐多令

清代 庄棫
飞雨洒空阶。罗帷风自开。隐车声、缓送轻雷。鱼钥沉沉深院锁,难道有,玉人来。 心印篆成灰。铜壶箭漏催。逐行云、何处徘徊。露出疏篁三四点,有残月,且开怀。
fēi kōng jiē luó wéi fēng kāi yǐn chē shēng huǎn sòng qīng léi yào chén chén shēn yuàn suǒ nán dào yǒu   rén lái            
xīn yìn zhuàn chéng huī tóng jiàn lòu cuī zhú háng yún chǔ pái huái chū shū huáng sān diǎn yǒu cán yuè qiě   kāi huái           怀