唐多令

清代 庄棫
灯燄似凝脂。红心草恐非。幂烟煤、一样迷离。照得空庭都四彻,原不藉、蜡成堆。 影隔便难知。光留许众窥。也曾看、镜里蛾眉。窗外北风冰正冱,只微火、转凄其。
dēng yàn shì níng zhī hóng xīn cǎo kǒng fēi yān méi yàng zhào kòng tíng dōu chè yuán jiè   chéng duī            
yǐng biàn 便 nàn zhī guāng liú zhòng kuī zēng kàn jìng é méi chuāng wài běi fēng bīng zhèng zhǐ wēi huǒ zhuǎn