唐多令
荏苒又秋时,家山萦梦思。羡征鸿、快翼先归。独对满园秋菊冷,霜色重,叶低垂。
凝伫复徘徊,花间叹路岐。这心情、没个人知。若是黄花能解语,问忍对,说凄其?
rěn
荏
rǎn
苒
yòu
又
qiū
秋
shí
时
,
jiā
家
shān
山
yíng
萦
mèng
梦
sī
思
。
。
xiàn
羡
zhēng
征
hóng
鸿
、
、
kuài
快
yì
翼
xiān
先
guī
归
。
。
dú
独
duì
对
mǎn
满
yuán
园
qiū
秋
jú
菊
lěng
冷
,
shuāng
霜
sè
色
zhòng
重
,
yè
叶
dī
低
chuí
垂
。
。
níng
凝
zhù
伫
fù
复
pái
徘
huái
徊
,
huā
花
jiān
间
tàn
叹
lù
路
qí
岐
。
。
zhè
这
xīn
心
qíng
情
、
、
méi
没
gè
个
rén
人
zhī
知
。
。
ruò
若
shì
是
huáng
黄
huā
花
néng
能
jiě
解
yǔ
语
,
wèn
问
rěn
忍
duì
对
,
shuō
说
qī
凄
qí
其
?