探春慢 春阴

清代 顾太清
九十韶光,清明过了,一年春色将尽。雨洒芳田,烟霏深院,偏是轻阴惹困。 燕子来时候,已辜负、几番花信。海棠零落闲庭,风飘万点成阵。 懊恼留春不住,算只有陌头,杨柳勾引。漠漠情怀,恹恹天气,况又阴晴无准。 多少伤心处,奈岁月、暗催双鬓。对酒当歌,回头往事休论。
jiǔ shí sháo guāng   qīng míng guò le   nián chūn jiāng jǐn fāng tián   yān fēi shēn yuàn   piān shì qīng yīn kùn
yàn lái shí hou   fān huā xìn hǎi táng líng luò xián tíng   fēng piāo wàn diǎn chéng zhèn
ào nǎo liú chūn zhù   suàn zhǐ yǒu tóu   yáng liǔ gōu yǐn qíng huái 怀   yān yān tiān   kuàng yòu yīn qíng zhǔn
duō shǎo shāng xīn chù   nài suì yuè àn cuī shuāng bìn duì jiǔ dāng   huí tóu wǎng shì xiū lùn