探春慢

清代 李慈铭
叶矗春纤,苞团玉洁,酝得冰心如许。吹气难胜,扶头有恨,小试凌波微步。 不识东风态,天寒无语。也应独立消魂,人间何事尘污。 可是前生瑶侣。恁量水添香,换他妩媚。暂启重帘,绮钱低映,留得银蟾来驻。 还惜亭亭影,怕清绝、无人为主。历历星霜,持裙莫便归去。
chù chūn xiān   bāo tuán jié   yùn bīng xīn chuī nán shèng   tóu yǒu hèn xiǎo   shì líng wēi    
shí dōng fēng tài   tiān hán yīng xiāo hún rén   jiān shì chén    
shì qián shēng yáo nèn liàng shuǐ tiān xiāng huàn   mèi zàn zhòng lián qián   yìng liú   yín chán lái zhù      
hái tíng tíng yǐng   qīng jué rén wéi zhǔ xīng shuāng chí qún   biàn guī 便