探春慢

清代 李慈銘
葉矗春纖,苞團玉潔,醞得冰心如許。吹氣難勝,扶頭有恨,小試凌波微步。 不識東風態,天寒無語。也應獨立消魂,人間何事塵污。 可是前生瑤侶。恁量水添香,換他嫵媚。暫啟重簾,綺錢低映,留得銀蟾來駐。 還惜亭亭影,怕清絕、無人為主。歷歷星霜,持裙莫便歸去。
chù chūn xiān   bāo tuán jié   yùn bīng xīn chuī nán shèng   tóu yǒu hèn xiǎo   shì líng wēi    
shí dōng fēng tài   tiān hán yīng xiāo hún rén   jiān shì chén    
shì qián shēng yáo nèn liàng shuǐ tiān xiāng huàn   mèi zàn zhòng lián qián   yìng liú   yín chán lái zhù      
hái tíng tíng yǐng   qīng jué rén wéi zhǔ xīng shuāng chí qún   biàn guī 便