叹白发

唐代 王维
宿昔朱颜成暮齿,须臾白发变垂髫。 一生几许伤心事,不向空门何处销。
宿 zhū yán chéng chǐ 齿   bái biàn chuí tiáo
shēng shāng xīn shì   xiàng kōng mén chǔ xiāo