嘆白髮

唐代 王維
宿昔朱顏成暮齒,須臾白髮變垂髫。 一生幾許傷心事,不向空門何處銷。
宿 zhū yán chéng chǐ   bái biàn chuí tiáo
shēng shāng xīn shì   xiàng kōng mén chǔ xiāo