太原寄王高士锡阐

清代 顾炎武
游子一去家,十年愁不见。愁如汾水东,不到吴江岸。 异地各荣衰,何繇共言宴。忽睹子纲书,欣然一称善。 知交尽四海,岂必无英彦。贵此金石情,出处同一贯。 太行冰雪积,沙塞飞蓬转。何能久不老,坐看人间换。 惟有方寸心,不与玄鬒变。
yóu jiā   shí nián chóu jiàn chóu fén shuǐ dōng   dào jiāng àn    
róng shuāi   yáo gòng yán yàn zi gāng shū xīn   rán chēng shàn    
zhī jiāo jǐn hǎi   yīng yàn guì jīn shí qíng chū   chù tóng guàn    
tài xíng bīng xuě   shā sāi fēi péng zhuàn néng jiǔ lǎo zuò   kàn rén jiān huàn    
wéi yǒu fāng cùn xīn   xuán zhěn biàn