泰山道中 其一

清代 洪亮吉
兹山亘东方,郁勃截生气。虚轮扇风海,空腹入天地。 其高无端倪,一半植空际。滃滃云出始,袅若丝发细。 俄焉分道骋,寰宇悉衣被。洪荒迨今日,年代渺谁记。 登封坛数尺,藉以验兴替。允哉神明区,心精默相契。
shān gèn dōng fāng   jié shēng lún shān fēng hǎi kōng   tiān    
gāo duān   bàn zhí kōng wēng wēng yún chū shǐ niǎo   ruò    
é yān fēn dào chěng   huán hóng huāng dài jīn nián   dài miǎo shuí    
dēng fēng tán shù chǐ   jiè yàn xīng yǔn zāi shén míng xīn   jīng xiāng