泰山道中 其五

清代 洪亮吉
三更望兹峰,月出石腹内。云容方欲展,雷雨已在背。 明明神所宅,乃复遘阴晦。冰柱十丈长,惊看石厓戴。 居然神斧落,厓半亦奔溃。回飙搜激电,雪月光迸碎。 遂令登陟客,倏忽迷向背。清游虽暂阻,未敢遽思退。 终当携松明,绝壁扫芜秽。
sān gēng wàng fēng   yuè chū shí nèi yún róng fāng zhǎn léi   zài bèi    
míng míng shén suǒ zhái   nǎi gòu yīn huì bīng zhù shí zhàng zhǎng jīng   kàn shí dài    
rán shén luò   bàn bēn kuì huí biāo sōu diàn xuě   yuè guāng bèng suì    
suì lìng dēng zhì   shū xiàng bèi qīng yóu suī zàn wèi   gǎn tuì   退  
zhōng dāng xié sōng míng   jué sǎo huì