太平寺闻子规

清代 李雯
溪山月出满青林,杜宇千声怨碧岑。越国何年来蜀魄,离人此夜发吴吟。 君为花鸟羁愁主,余有江湖浩荡心。同在天涯一相遇,太平钟鼓晓沉沉。
shān yuè chū mǎn qīng lín   qiān shēng yuàn cén yuè guó nián lái shǔ   rén fèi yín
jūn wèi huā niǎo chóu zhǔ   yǒu jiāng hào dàng xīn tóng zài tiān xiāng   tài píng zhōng xiǎo chén chén