太平寺水

宋代 杨万里
太平古寺劫灰余,夕阳惟照一塔孤。 得得来看还不乐,竹茎荒处破殿虚。 偶逢老僧听僧话,道是壁间留古画。 徐生绝笔今百年,祖师相傅妙天下。 壁如雪色一丈许,徐生画水才盈堵。 横看侧看只麽是,分明是画不是水。 中有清济一线波,横贯万里浊浪之黄河。 雷奔电卷尽渠猛,独清元自不随他。 波痕尽处忽掀怒,揽动一河秋色暮。 分明是水不是画,老眼向来元自误。 佛庐化作金拖楼,银山雪堆风打头。 是身飘然在中流,夺得太一莲叶舟。 僧言此画难再觅,官归江西却相忆。 并州剪刀剪不得,鹅溪疋绢官莫惜, 貌取秋涛悬坐侧。
tài píng jié huī   yáng wéi zhào  
de de lái kàn hái   zhú jīng huāng chù diàn 殿  
ǒu féng lǎo sēng tīng sēng huà   dào shì jiān liú huà  
shēng jué jīn bǎi nián   shī xiāng miào tiān xià  
xuě zhàng   shēng huà shuǐ cái yíng  
héng kàn kàn zhǐ shì   fēn míng shì huà shì shuǐ  
zhōng yǒu qīng xiàn 线   héng guàn wàn zhuó làng zhī huáng  
léi bēn diàn juǎn jǐn měng   qīng yuán suí  
hén jǐn chù xiān   lǎn dòng qiū  
fēn míng shì shuǐ shì huà   lǎo yǎn xiàng lái yuán  
huà zuò jīn tuō lóu   yín shān xuě duī fēng tóu  
shì shēn piāo rán zài zhōng liú   duó de tài lián zhōu  
sēng yán huà nán zài   guān guī jiāng 西 què xiāng  
bīng zhōu jiǎn dāo jiǎn   é juàn guān  
mào qiū tāo xuán zuò