太平寺水

宋代 楊萬里
太平古寺劫灰余,夕陽惟照一塔孤。 得得來看還不樂,竹莖荒處破殿虛。 偶逢老僧聽僧話,道是壁間留古畫。 徐生絕筆今百年,祖師相傅妙天下。 壁如雪色一丈許,徐生畫水才盈堵。 橫看側看只麽是,分明是畫不是水。 中有清濟一線波,橫貫萬里濁浪之黃河。 雷奔電卷盡渠猛,獨清元自不隨他。 波痕盡處忽掀怒,攬動一河秋色暮。 分明是水不是畫,老眼向來元自誤。 佛廬化作金拖樓,銀山雪堆風打頭。 是身飄然在中流,奪得太一蓮葉舟。 僧言此畫難再覓,官歸江西卻相憶。 并州剪刀剪不得,鵝溪疋絹官莫惜, 貌取秋濤懸坐側。
tài píng jié huī   yáng wéi zhào  
de de lái kàn hái   zhú jīng huāng chù diàn 殿  
ǒu féng lǎo sēng tīng sēng huà   dào shì jiān liú huà  
shēng jué jīn bǎi nián   shī xiāng miào tiān xià  
xuě zhàng   shēng huà shuǐ cái yíng  
héng kàn kàn zhǐ shì   fēn míng shì huà shì shuǐ  
zhōng yǒu qīng xiàn   héng guàn wàn zhuó làng zhī huáng  
léi bēn diàn juǎn jǐn měng   qīng yuán suí  
hén jǐn chù xiān   lǎn dòng qiū  
fēn míng shì shuǐ shì huà   lǎo yǎn xiàng lái yuán  
huà zuò jīn tuō lóu   yín shān xuě duī fēng tóu  
shì shēn piāo rán zài zhōng liú   duó de tài lián zhōu  
sēng yán huà nán zài   guān guī jiāng 西 què xiāng  
bīng zhōu jiǎn dāo jiǎn   é juàn guān  
mào qiū tāo xuán zuò