太平时

宋代 陆游
竹里房栊一径深。静愔愔。乱红飞尽绿成阴。有鸣禽。 临罢兰亭无一事,自修琴。铜炉袅袅海南沉。洗尘襟。
zhú fáng lóng jìng shēn jìng yīn yīn luàn hóng fēi jǐn 绿 chéng yīn yǒu míng qín
lín lán tíng shì   xiū qín tóng niǎo niǎo hǎi nán chén chén jīn