太平時

宋代 陸游
竹里房櫳一徑深。靜愔愔。亂紅飛盡綠成陰。有鳴禽。 臨罷蘭亭無一事,自修琴。銅爐裊裊海南沉。洗塵襟。
zhú fáng lóng jìng shēn jìng yīn yīn luàn hóng fēi jǐn chéng yīn yǒu míng qín
lín lán tíng shì   xiū qín tóng niǎo niǎo hǎi nán chén chén jīn