太平山庄题罢意犹未尽再赋长歌以记

宋代 江南雨
闻道蕲春有仙水,距城东北百馀里。太平仙水并仙山,置身长在白云间。 驱车辗转过天门,陡见泠泠玉一盆。泠泠深处无穷碧,满湖珠玑灿成纹。 水天一色青山小,山上烟云自袅袅。偶有轻风天外来,山与白云共飘渺。 暮色初临爱晚霞,小径深深拾落花。但惜伊人未相伴,徘徊直到月西斜。 斜月沉沉挂云树,草间鸣虫还故故。窗外飞瀑响瑶琴,知是昨宵一夜雨。 琴声断续梦中闻,醒来疑作幽人语。山中定是有神仙,时携清风自来去。
wén dào chūn yǒu xiān shuǐ   chéng dōng běi bǎi tài píng xiān shuǐ bìng xiān shān   zhì shēn cháng zài bái yún jiān
chē zhǎn zhuǎn guò tiān mén   dǒu jiàn líng líng pén líng líng shēn chù qióng   mǎn zhū càn chéng wén
shuǐ tiān qīng shān xiǎo   shān shàng yān yún niǎo niǎo ǒu yǒu qīng fēng tiān wài lái   shān bái yún gòng piāo miǎo
chū lín ài wǎn xiá   xiǎo jìng shēn shēn shí luò huā dàn rén wèi xiāng bàn   pái huái zhí dào yuè 西 xié
xié yuè chén chén guà yún shù   cǎo jiān míng chóng hái chuāng wài fēi xiǎng yáo qín   zhī shì zuó xiāo
qín shēng duàn mèng zhōng wén   xǐng lái zuò yōu rén shān zhōng dìng shì yǒu shén xiān   shí xié qīng fēng lái