太常魏博士远出贼庭江外相逢因叙其事

唐代 皇甫冉
烽火惊戎塞,豺狼犯帝畿。川原无稼穑,日月翳光辉。 里社枌榆毁,宫城骑吏非。群生被惨毒,杂虏耀轻肥。 多士从芳饵,唯君识祸机。心同合浦叶,命寄首阳薇。 耻作纤鳞喣,方随高鸟飞。山经商岭出,水泛汉池归。 离别霜凝鬓,逢迎泪迸衣。京华长路绝,江海故人稀。 秉节身常苦,求仁志不违。只应穷野外,耕种且相依。
fēng huǒ jīng róng sāi   chái láng fàn chuān yuán jià   yuè guāng huī
shè fén huǐ   gōng chéng fēi qún shēng bèi cǎn   yào 耀 qīng féi
duō shì cóng fāng ěr   wéi jūn shí huò xīn tóng   mìng shǒu yáng wēi
chǐ zuò xiān lín   fāng suí gāo niǎo fēi shān jīng shāng lǐng chū   shuǐ fàn hàn chí guī
bié shuāng níng bìn   féng yíng lèi bèng jīng huá cháng jué   jiāng hǎi rén
bǐng jié shēn cháng   qiú rén zhì wéi zhǐ yīng qióng wài   gēng zhòng qiě xiāng