太白山歌

明代 何景明
我闻太白横西域,百里苍苍见寒色。灵源万古谁穷探,雷雨窈冥岩洞黑。 中峰迢迢直上天,瑶宫玉殿开云烟。千盘万折不到顶,石壁铁锁空高悬。 阴崖皑皑积古雪,绝壑长松几摧折。鸟道斜穿剑阁云,龙潭倒映峨嵋月。 高僧出世人不知,飞仙凌空笙鹤随。洞天福地在只尺,怅望尘海令心悲。
wén tài bái héng 西   bǎi cāng cāng jiàn hán líng yuán wàn shuí qióng tàn léi   yǎo míng yán dòng hēi    
zhōng fēng tiáo tiáo zhí shàng tiān   yáo gōng diàn 殿 kāi yún yān qiān pán wàn zhé dào dǐng shí   tiě suǒ kōng gāo xuán    
yīn ái ái xuě   jué cháng sōng cuī shé niǎo dào xié chuān jiàn 穿 yún lóng   tán dào yìng é méi yuè    
gāo sēng chū shì rén zhī   fēi xiān líng kōng shēng suí dòng tiān zài zhī chǐ chàng   wàng chén hǎi lìng xīn bēi