踏歌行·梦里思大漠

元代 刘致
梦里思大漠,花时别渭城。长亭咫尺人孤零。愁听阳关第四声。且行且慢且叮咛,踏歌行人未停。
mèng   huā shí bié wèi chéng cháng tíng zhǐ chǐ rén líng chóu tīng yáng guān shēng qiě xíng qiě màn qiě dīng níng xíng   rén wèi tíng        

注释

  • 谓城:古咸阳,今西安。花时:春暖花开时。阳关:阳关曲。

译文

梦里思念大漠,在春天花开的时候离开的渭城。长亭近在咫尺,人孤单寂寞,听到阳关曲心中泛起无限忧愁。一边慢慢走一边叮嘱着,踏着歌声前行但是人却不能停留下来。