踏车妇

元代 谢应芳
吴田水深三尺许,总是去年秋暮雨。劝农使者催春耕,田甲频挝水车鼓。 江村破屋能几家,几家妇姑俱踏车。蓬飞两鬓赤双脚,亦有儿女双髻丫。 淞江太湖愁满眼,白汗沾衣足生趼。车轮辘辘羊角转,水波翻翻龙舌卷。 春来十日九不晴,怕闻鹁鸠呼雨声。滂沱才俾片时久,辛苦又加三日程。 当家岂无夫与子,打鱼日籴去城市。城中禁米难出关,田上忍饥还戽水。 四郊未种围田谷,三边已运官仓粟。安得木牛为木龙,运水疾于牛走陆。 西林日落田妇归,隤岸白烟鱼虎飞。诗翁独立长太息,何处青山有蕨薇。
tián shuǐ shēn sān chǐ   zǒng shì nián qiū quàn nóng shǐ 使 zhě cuī chūn gēng   tián jiǎ pín shuǐ chē
jiāng cūn néng jiā   jiā chē péng fēi liǎng bìn chì shuāng jiǎo   yǒu ér shuāng
sōng jiāng tài chóu mǎn yǎn   bái hàn zhān shēng jiǎn chē lún yáng jiǎo zhuǎn   shuǐ fān fān lóng shé juǎn
chūn lái shí jiǔ qíng   wén jiū shēng pāng tuó cái piàn shí jiǔ   xīn yòu jiā sān chéng
dāng jiā zi   chéng shì chéng zhōng jìn nán chū guān   tián shàng rěn hái shuǐ
jiāo wèi zhǒng wéi tián   sān biān yùn guān cāng ān niú wèi lóng   yùn shuǐ niú zǒu
西 lín luò tián guī   tuí àn bái yān fēi shī wēng cháng tài   chǔ qīng shān yǒu jué wēi