诉衷情

宋代 方千里
远山重叠乱山盘。江上晚风酸。秋容更兼残日,枫叶照人丹。 书未到,梦犹闲。鬓先斑。凭高无语,征雁知愁,声断云间。
yuǎn shān chóng dié luàn shān pán jiāng shàng wǎn fēng suān qiū róng gēng jiān cán   fēng zhào rén dān
shū wèi dào   mèng yóu xián bìn xiān bān píng gāo   zhēng yàn zhī chóu   shēng duàn yún jiān