宿湘阴村野大雪寄湖山居士

宋代 释德洪
梦回闻打窗,晓起喜覆瓦。江山惊昼永,秀色玄相借。 升鞍风便旋,浩荡春随马。不忧江瘴生,更喜麦连野。 湘山宜可老,庆吊同里社。乃尔废推挤,眷此多贤者。 湖山薝卜林,为我花连夜。想见老居士,拥衲清入画。 山阴兴未尽,玉麈思对把。政恐触机锋,怒遭握拳打。 遥知和此诗,呵笔意闲暇。妙语斗清妍,正围红粉写。
mèng huí wén chuāng   xiǎo jiāng shān jīng zhòu yǒng xiù   xuán xiāng jiè    
shēng ān fēng pián 便 xuán   hào dàng chūn suí yōu jiāng zhàng shēng gèng   mài lián    
xiāng shān lǎo   qìng diào tóng shè nǎi ěr fèi tuī juàn   duō xián zhě    
shān zhān lín   wèi huā lián xiǎng jiàn lǎo shì yōng   qīng huà    
shān yīn xīng wèi jǐn   zhǔ duì zhèng kǒng chù fēng   zāo quán    
yáo zhī shī   xián xiá miào dòu qīng yán zhèng   wéi hóng fěn xiě