苏武慢·驴背驮诗

元代 凌云翰
驴背驮诗,鸱夷盛酒,晓踏苏堤残雪。露阙云门,璇阶玉宇,照耀日华光洁。见说孤山,犹存老树,清兴一时超越。画船归、更有渔舟,此景顿成奇绝。还四顾、表里通明,高低一色,尘土不容豪发。却忆韩郎,花开顷刻,谁得染根仙诀。雪后园林,天开图画,眼界迥然俱别。待黄昏、约取林逋,湖上朗吟香月。
bèi tuó shī   chī shèng jiǔ   xiǎo cán xuě quē yún mén   xuán jiē   zhào yào 耀 huá guāng jié jiàn shuō shān   yóu cún lǎo shù   qīng xīng shí chāo yuè huà chuán guī gèng yǒu zhōu   jǐng dùn chéng jué hái biǎo tōng míng   gāo   chén róng háo què hán láng   huā kāi qǐng   shuí rǎn gēn xiān jué xuě hòu yuán lín   tiān kāi huà   yǎn jiè jiǒng rán bié dài huáng hūn yuē lín   shàng lǎng yín xiāng yuè