蘇武慢·驢背馱詩

元代 凌雲翰
驢背馱詩,鴟夷盛酒,曉踏蘇堤殘雪。露闕雲門,璇階玉宇,照耀日華光潔。見說孤山,猶存老樹,清興一時超越。畫船歸、更有漁舟,此景頓成奇絕。還四顧、表里通明,高低一色,塵土不容豪發。卻憶韓郎,花開頃刻,誰得染根仙訣。雪後園林,天開圖畫,眼界迥然俱別。待黃昏、約取林逋,湖上朗吟香月。
bèi tuó shī   chī shèng jiǔ   xiǎo cán xuě quē yún mén   xuán jiē   zhào yào 耀 huá guāng jié jiàn shuō shān   yóu cún lǎo shù   qīng xīng shí chāo yuè huà chuán guī gèng yǒu zhōu   jǐng dùn chéng jué hái biǎo tōng míng   gāo   chén róng háo què hán láng   huā kāi qǐng   shuí rǎn gēn xiān jué xuě hòu yuán lín   tiān kāi huà   yǎn jiè jiǒng rán bié dài huáng hūn yuē lín   shàng lǎng yín xiāng yuè