苏文忠萝汉偈帖赞

宋代 岳珂
佛法离住相,色相本非实。 云何阿罗汉,可以色相求。 居士宰官身,只园夙亲近。 会发宏原深,现此广长舌。 于后像法世,赞叹说偈言。 笔力虚空,三昧出胸臆。 撞开痴愚纲,透出大千界。 我昔睹殊胜,会闻诸佛说。 以音声求我,不能见如来。 偈语复云何,能离音声见。 今法解佛意,一切有为法。 非偈亦非赞,应作如此观。
zhù xiāng   xiàng běn fēi shí  
yún ā luó hàn   xiàng qiú  
shì zǎi guān shēn   zhǐ yuán qīn jìn  
huì hóng yuán shēn   xiàn guǎng 广 cháng shé  
hòu xiàng shì   zàn tàn shuō yán  
kōng   sān mèi chū xiōng  
zhuàng kāi chī gāng   tòu chū qiān jiè  
shū shèng   huì wén zhū shuō  
yīn shēng qiú   néng jiàn lái  
yún   néng yīn shēng jiàn  
jīn jiě   qiè yǒu wéi  
fēi fēi zàn   yīng zuò guān