宿水陆寺

宋代 华岳
萧寺廊庑阔,无人独自行。吴侬非好僻,楚客为谁清。 花落凭风扫,灯残借月明。江湖有烟浪,且此寄馀生。
xiāo láng kuò   rén xíng nóng fēi hǎo chǔ   wèi shuí qīng    
huā luò píng fēng sǎo   dēng cán jiè yuè míng jiāng yǒu yān làng qiě   shēng