宿水陸寺

宋代 華岳
蕭寺廊廡闊,無人獨自行。吳儂非好僻,楚客為誰清。 花落憑風掃,燈殘借月明。江湖有煙浪,且此寄餘生。
xiāo láng kuò   rén xíng nóng fēi hǎo chǔ   wèi shuí qīng    
huā luò píng fēng sǎo   dēng cán jiè yuè míng jiāng yǒu yān làng qiě   shēng