宿山寺偶题

宋代 王松
寒恋重衾睡起迟,梦中啼笑似儿时。天心颠倒愁无益,人事萧条酒莫辞! 自别王城惟种菜,偶来佛寺为寻诗。如今休听长安事,除却云山总不思。
hán liàn chóng qīn shuì chí   mèng zhōng xiào shì ér shí tiān xīn diān dào chóu rén   shì xiāo tiáo jiǔ    
bié wáng chéng wéi zhòng cài   ǒu lái wèi xún shī jīn xiū tīng cháng ān shì chú   què yún shān zǒng