宿山寺偶題

宋代 王松
寒戀重衾睡起遲,夢中啼笑似兒時。天心顛倒愁無益,人事蕭條酒莫辭! 自別王城惟種菜,偶來佛寺為尋詩。如今休聽長安事,除卻雲山總不思。
hán liàn chóng qīn shuì chí   mèng zhōng xiào shì ér shí tiān xīn diān dào chóu rén   shì xiāo tiáo jiǔ    
bié wáng chéng wéi zhòng cài   ǒu lái wèi xún shī jīn xiū tīng cháng ān shì chú   què yún shān zǒng