琐窗寒 杨花

明代 张绉英
薄雨催花,轻烟罥柳,几番春老。疏窗静掩,晴雪一庭谁扫。 想当时、翠眉初展,酿成幽恨知多少。便东风、不禁疏狂,莫更和伊倾倒。 侵晓。芳径悄。正游丝易惹,扑帘纤巧。娇憨未减,不碍重门深窅。 恁知它、容易斜辉,断肠只共炉烟袅。待凭栏、试觅遗踪,泪凝萍影小。
báo cuī huā   qīng yān juàn liǔ   fān chūn lǎo shū chuāng jìng yǎn   qíng xuě tíng shuí sǎo
xiǎng dāng shí cuì méi chū zhǎn   niàng chéng yōu hèn zhī duō shǎo biàn 便 dōng fēng jīn shū kuáng   gèng qīng dǎo
qīn xiǎo fāng jìng qiāo zhèng yóu   lián xiān qiǎo jiāo hān wèi jiǎn   ài chóng mén shēn yǎo
nèn zhī róng xié huī   duàn cháng zhǐ gòng yān niǎo dài píng lán shì zōng   lèi níng píng yǐng xiǎo