琐窗寒 本意闺情

清代 陈维崧
蛮字墙儿,冰纹槅子,谢娘三径。乌龙怕睡,吠煞翠梧桐影。 蔚蓝天、一派雁程,年年耽误萧关信。又栖鸦闹过,谁家玉笛,叫西楼暝。 愁听。商飙劲。便黑了一灯,唤人谁应。银鸭娇憨,还泥薰笼偎并。 卸蜜簪、划月阑干,峭寒陡觉秋夜丙。伴黄花、且熨红绵,冬釭应倍冷。
mán qiáng ér   bīng wén zi   xiè niáng sān jìng lóng shuì fèi   shā cuì tóng yǐng    
wèi lán tiān pài yàn chéng nián   nián dān wu xiāo guān xìn yòu nào guò shuí jiā   jiào   lóu míng 西      
chóu tīng shāng biāo jìn biàn hēi le 便 dēng huàn rén   shuí yīng yín jiāo hān hái xūn   lóng wēi bìng        
xiè zān huà yuè lán gān qiào   hán dǒu jué qiū bǐng bàn huáng huā qiě yùn hóng mián dōng gāng yīng   bèi lěng