琐窗寒

清代 严绳孙
开到荼蘼,苔荒藓老,纹纱嫌薄。怎禁疏雨,闲了秋千绒索。 只垂杨、渐浓绿云,重阴遮断红楼角。想镜台妆罢,冷凝花影,罗衣微觉。 帘幕。人如昨。但玉冻钗茸,粉销梳掠。锦筝弹怨,又恨秦丝声弱。 待拈针、添绣文鸳,晚风料峭低素萼。向薰炉、消受春寒,孤负湔裙约。
kāi dào   tái huāng xiǎn lǎo   wén shā xián báo zěn jìn shū xián   le qiū qiān róng suǒ    
zhǐ chuí yáng jiàn nóng yún 绿 zhòng   yīn zhē duàn hóng lóu jiǎo xiǎng jìng tái zhuāng lěng níng   huā yǐng luó   wēi jué      
lián rén zuó dàn dòng chāi róng fěn xiāo   shū lüě jǐn zhēng dàn yuàn yòu hèn qín   shēng ruò        
dài niān zhēn tiān xiù wén yuān wǎn   fēng liào qiào è xiàng xūn xiāo shòu chūn hán jiān   qún yuē