瑣窗寒

清代 嚴繩孫
開到荼蘼,苔荒蘚老,紋紗嫌薄。怎禁疏雨,閒了鞦韆絨索。 只垂楊、漸濃綠雲,重陰遮斷紅樓角。想鏡台妝罷,冷凝花影,羅衣微覺。 簾幕。人如昨。但玉凍釵茸,粉銷梳掠。錦箏彈怨,又恨秦絲聲弱。 待拈針、添繡文鴛,晚風料峭低素萼。向薰爐、消受春寒,孤負湔裙約。
kāi dào   tái huāng xiǎn lǎo   wén shā xián báo zěn jìn shū xián   le qiū qiān róng suǒ    
zhǐ chuí yáng jiàn nóng yún zhòng   yīn zhē duàn hóng lóu jiǎo xiǎng jìng tái zhuāng lěng níng   huā yǐng luó   wēi jué      
lián rén zuó dàn dòng chāi róng fěn xiāo   shū lüě jǐn zhēng dàn yuàn yòu hèn qín   shēng ruò        
dài niān zhēn tiān xiù wén yuān wǎn   fēng liào qiào è xiàng xūn xiāo shòu chūn hán jiān   qún yuē