孙主簿惠上党寺壁胡霈然书墨迹一匣

宋代 梅尧臣
上党佛祠何可观,开元瑞物图高阁。 又有长廊古壁上,复是名辈题丹雘。 当时泥用丝作筋,意欲千载无剥落。 书奇画妙了不识,讹传墨土能治疟。 寺僧不惜人掐取,笔画遂缺如鸟啄。 後来好事恐磨灭,宝刀裁划泥如剥。 取之龛置绿板匣,使宝箱楮同美璞。 拂拭还看体势生,盘屈苍虬舞鸾鷟。 在昔不畏屋壁坏,今也常恐儿童扑。 夫君知我心所重,南归赠以致诚慤。 此时虽喜落吾手,老大腕硬无由学。 但当拜贶不敢忘,莫为报言曾未数。
shàng dǎng guān   kāi yuán ruì gāo  
yòu yǒu cháng láng shàng   shì míng bèi dān  
dāng shí yòng zuò jīn   qiān zǎi luò  
shū huà miào liǎo shí   é chuán néng zhì nüè  
sēng rén qiā   huà suì quē niǎo zhuó  
hòu lái hǎo shì kǒng miè   bǎo dāo cái huá  
zhī kān zhì 绿 bǎn xiá   shǐ 使 bǎo xiāng chǔ tóng měi  
shì hái kàn shì shēng   pán cāng qiú luán zhuó  
zài wèi huài   jīn cháng kǒng ér tóng  
jūn zhī xīn suǒ zhòng   nán guī zèng zhì chéng què  
shí suī luò shǒu   lǎo wàn yìng yóu xué  
dàn dāng bài kuàng gǎn wàng   wèi bào yán céng wèi shù