孫主簿惠上黨寺壁胡霈然書墨跡一匣

宋代 梅堯臣
上黨佛祠何可觀,開元瑞物圖高閣。 又有長廊古壁上,復是名輩題丹雘。 當時泥用絲作筋,意欲千載無剝落。 書奇畫妙了不識,訛傳墨土能治瘧。 寺僧不惜人掐取,筆畫遂缺如鳥啄。 後來好事恐磨滅,寶刀裁劃泥如剝。 取之龕置綠板匣,使寶箱楮同美璞。 拂拭還看體勢生,盤屈蒼虬舞鸞鷟。 在昔不畏屋壁壞,今也常恐兒童撲。 夫君知我心所重,南歸贈以致誠慤。 此時雖喜落吾手,老大腕硬無由學。 但當拜貺不敢忘,莫為報言曾未數。
shàng dǎng guān   kāi yuán ruì gāo  
yòu yǒu cháng láng shàng   shì míng bèi dān  
dāng shí yòng zuò jīn   qiān zǎi luò  
shū huà miào liǎo shí   é chuán néng zhì nüè  
sēng rén qiā   huà suì quē niǎo zhuó  
hòu lái hǎo shì kǒng miè   bǎo dāo cái huá  
zhī kān zhì bǎn xiá   shǐ 使 bǎo xiāng chǔ tóng měi  
shì hái kàn shì shēng   pán cāng qiú luán zhuó  
zài wèi huài   jīn cháng kǒng ér tóng  
jūn zhī xīn suǒ zhòng   nán guī zèng zhì chéng què  
shí suī luò shǒu   lǎo wàn yìng yóu xué  
dàn dāng bài kuàng gǎn wàng   wèi bào yán céng wèi shù