孙元忠寄示种竹诗戏以二十篇答 其十九

宋代 孔平仲
密竹复冬笋,抽梢合过墙。明涵客衣静,阴过酒樽凉。 初月出不高,茂林延疏光。欣然淡情素,丘壑道难忘。
zhú dōng sǔn   chōu shāo guò qiáng míng hán jìng yīn   guò jiǔ zūn liáng    
chū yuè chū gāo   mào lín yán shū guāng xīn rán dàn qíng qiū   dào nán wàng