孙莘老寄墨四首

宋代 苏轼
徂徕无老松,易水无良工。 珍材取乐浪,妙手惟潘翁。 (潘谷作墨,杂用高丽煤。 )鱼胞熟万杵,犀角盘双龙。 墨成不敢用,进入蓬莱宫。 蓬莱春昼永,玉殿明房栊。 金笺洒飞白,瑞雾萦长虹。 遥怜醉常侍,一笑开天容。 溪石琢马肝,剡藤开玉版。 嘘嘘云雾出,奕奕龙蛇绾。 此中有何好,秀色纷满眼。 故人归天禄,古漆窥蠹简。 隃麋给尚方,老手擅编划。 分余幸见及,流落一叹赧。 我贫如饥鼠,长夜空咬啮。 瓦池研灶煤,苇管书柿叶。 近者唐夫子,远致乌玉玦。 (唐林夫寄张迈墨半丸。 )先生又继之,圭璧烂箱箧。 晴窗洗砚坐,蛇蚓稍蟠结。 便有好事人,敲门求醉帖。 吾穷本坐诗,久服朋友戒。 五年江湖上,闭口洗残债。 今来复稍稍,快痒如爬疥。 先生不讥诃,又复寄诗械。 幽光发奇思,点黮出荒怪。 诗成一自笑,故疾逢虾蟹。
lái lǎo sōng   shuǐ liáng gōng  
zhēn cái làng   miào shǒu wéi pān wēng  
  pān zuò   yòng gāo méi  
  bāo shú wàn chǔ   jiǎo pán shuāng lóng  
chéng gǎn yòng   jìn péng lái gōng  
péng lái chūn zhòu yǒng   diàn 殿 míng fáng lóng  
jīn jiān fēi bái   ruì yíng cháng hóng  
yáo lián zuì cháng shì   xiào kāi tiān róng  
shí zhuó gān   yǎn téng kāi bǎn  
yún chū   lóng shé wǎn  
zhōng yǒu hǎo   xiù fēn mǎn yǎn  
rén guī tiān   kuī jiǎn  
gěi shàng fāng   lǎo shǒu shàn biān huà  
fēn xìng jiàn   liú luò tàn nǎn  
pín shǔ   cháng kōng yǎo niè  
chí yán zào méi   wěi guǎn shū shì  
jìn zhě táng   yuǎn zhì jué  
  táng lín zhāng mài bàn wán  
  xiān sheng yòu zhī   guī làn xiāng qiè  
qíng chuāng yàn zuò   shé yǐn shāo pán jié  
biàn 便 yǒu hǎo shì rén   qiāo mén qiú zuì tiē  
qióng běn zuò shī   jiǔ péng you jiè  
nián jiāng shàng   kǒu cán zhài  
jīn lái shāo shāo   kuài yǎng jiè  
xiān sheng   yòu shī xiè  
yōu guāng   diǎn dǎn chū huāng guài  
shī chéng xiào   féng xiā xiè