孙君挽辞

宋代 王安石
丧车上新垄,哀挽转空山。 名与碑长在,魂随帛暂迁。 无儿漫黄卷,有母亦朱颜。 俛仰平生事,相看一梦间。
sàng chē shàng xīn lǒng   āi wǎn zhuǎn kōng shān  
míng bēi zhǎng zài   hún suí zàn qiān  
ér màn huáng juǎn   yǒu zhū yán  
yǎng píng shēng shì   xiāng kàn mèng jiān